Family & Life

GIA ĐÌNH

Những ai đang chán vì chồng vô tâm, hãy đọc bài viết này

Ngay cả khi có lúc bạn chán nản, chỉ muốn vứt bỏ người còn lại ra khỏi cuộc đời mình, cũng đừng quên rằng bạn vẫn còn tình yêu. Chính là bất cứ lúc nào bạn muốn buông tay, hãy nhớ rằng bạn đã từng bắt đầu một cách đẹp đẽ ra sao…

Đã có một thời gian tôi từng nghĩ, sao ngày trước có thể yêu nhau nhiều đến thế? Một cái nhíu mày của tôi luôn khiến anh chú ý, một giọt nước mắt cũng làm anh cuống cả lên. Vậy mà giờ đây, sau hơn 2 năm về một nhà, ngay cả khi tôi rưng rức khóc trước mặt anh, anh vẫn có thể đập rầm cánh cửa mà bỏ tôi ở lại. Người đàn ông đã từng thề thốt yêu tôi cả cuộc đời này rồi cũng có lúc thốt lên câu “Anh chán quá rồi!”. Và tôi, cũng chán lắm rồi!

Ngày hôm sau, tôi vẫn đi làm như mọi ngày. Chỉ khác là không còn ai đưa rước, tôi một mình đi ngang những con phố quen thuộc. Vậy mà tôi lại thấy xa lạ quá chừng, đường phố cứ như dài ra kì lạ. Đến cả bà cụ bán xôi tôi hay ghé mua cũng nhìn tôi lạ lùng: “Chồng con đâu rồi?”. À, tất cả trở nên thế này, vì vắng chồng tôi.

Chuẩn bị đến giờ về thì điện thoại của tôi dở chứng tắt nguồn. Tôi cứ như theo quán tính, nhấc ngay máy bàn bấm số chồng tôi trong vô thức. Điện thoại chưa kịp đổ chuông thì tôi đã giật mình dập máy. Tôi vẫn còn thẩn thờ, văng vẳng bên tai tiếng chồng tôi càm ràm vì tôi không chịu đổi điện thoại: “Điện thoại bị tắt nguồn thì gọi máy bàn báo để anh biết canh giờ rước em”. Tôi quên mất, hôm nay chồng tôi không rước.

Tôi chạnh lòng, luôn có những thói quen rất khó bỏ, nhưng không phải là không bỏ được.

Divorce

Nguồn: Internet

9 giờ đêm, tôi về nhà. Điện thoại của tôi cuối cùng cũng mở lại được. Cuộc gọi của chồng tôi đến ngay sau đó. Sau một hồi đắn đo, tôi bắt máy.

– Sao em lại tắt máy?

– Điện thoại dở chứng

Rồi chúng tôi lại chìm vào im lặng. Tôi luôn biết im lặng có thể giết chết mọi mối quan hệ, kể cả cuộc hôn nhân của chúng tôi.

– Anh làm đơn đi. Em giải thoát cho anh.

image_86105_khoang_cach_tinh_yeu
Nguồn: Internet

Bên đầu dây bên kia tôi nghe tiếng anh thở mạnh rồi cúp máy. Nửa năm nay chúng tôi đã không thể có một tiếng nói chung. Anh với tôi cứ dần xa nhau mà không  một chất keo nào có thể hàn gắn lại. Như mọi người vẫn hay nói, chính là chán nhau rồi. Chán vì đã thấy nhau hằng ngày, chán nói chuyện cùng nhau và chán cả yêu nhau. Chúng tôi phải giải thoát cho nhau thôi. Chút nghĩa tình cũ vẫn là nên cho nhau một cái kết đẹp đẽ hơn.

Đêm ấy, tôi đã nghĩ mọi chuyện nhẹ nhàng đi. Như con người ta vẫn thường nghĩ, cắt bỏ khúc cây hư hỏng để một nhánh mới xanh tươi hơn có thể mọc lại. Biết đâu khi kết thúc, tôi và anh sẽ tìm được một bến đỗ khác vẹn tròn hạnh phúc hơn.

Sáng hôm sau, tờ đơn li dị được anh gửi đến tận nhà. Tôi ký vào và để tại bàn. Tôi nhắn tin cho anh đến nhà để lấy đơn và dọn đồ đạc. Một tuần dài sau đó trôi qua một cách bình lặng và tôi vẫn chưa thấy anh trở về.

love-lies-2
Nguồn: Internet

Sáng chủ nhật, tôi cùng cô bạn thân đi cà phê cùng nhau. Tôi vẫn tỏ ra bình thản khi nói với nó về chuyện của anh và tôi. Li hôn thôi mà, có gì đâu, tôi đã tự nói với mình như thế. Nó bảo tôi điên. Tôi không điên, tôi chỉ đang bình tĩnh giải quyết những gì có thể.

Nhưng khi tôi nhìn thấy anh tại quán cà phê đó, mọi bình tĩnh của tôi đều vỡ tan tành. Anh đi cùng một người phụ nữ khác. Những cử chỉ cười giỡn của họ khiến mũi tôi như bị hút hết không khí. Tôi chết lặng  nhìn họ từ phía sau. Cái ý nghĩ chúng tôi li hôn lại không khiến tôi đau lòng như lúc này. Tôi vẫn không hiểu bản thân mình đang đau buồn vì điều gì, khi chúng tôi đã chán nhau và quyết định giải thoát cho nhau?

Họ đi rồi, tôi và cô bạn cũng ra về. Đi đến những bậc cầu thang xuống vỉa hè thì tôi chỉ thấy đất trời quay cuồng. Tôi thấy đầu và cả tim mình đều đau như búa bổ.

PinIt

BÀI ĐẶC BIỆT